Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2016

Hội hè miên man – Những giấc mơ không ngừng


Tôi vẫn nghĩ về Paris như một giấc mơ đẹp nhất của cuộc đời mình. Một giấc mơ được nuôi lớn từ trang sách, từ thứ ngôn ngữ mê hoặc với âm mũi quyến rũ thủ thỉ trong những lời tự tình. Đã có không biết bao nhiêu tác phẩm văn chương, âm nhạc, nghệ thuật ca ngợi về vẻ đẹp tráng lệ, xa hoa của kinh đô thế giới này. Nhưng hôm nay chúng ta hãy cùng quay ngược thời gian trở về những năm hai mươi lôi cuốn để hòa mình trong nhịp chảy cuộc sống gấp gáp phù hoa ảo ảnh của một Paris giữa thời đại nhạc Jazz đầy nhục cảm đắm say.
Hội hè miên man được Hemingway viết vào khoảng thời gian từ 1957 cho đến 1960 khi ông hồi tưởng lại những tháng năm tuổi trẻ đầy nhiệt huyết chỉ cần có tình yêu và viết. Paris những năm thập niên hai mươi trong ký ức của Hemingway đó là một Paris “của thuở ban đầu, khi chúng tôi còn rất nghèo và hạnh phúc.” Đó là một Paris đáng mơ ước, một Paris duyên dáng, quyến rũ thanh lịch và đầy cảm xúc.
Hoi He Mien Man - Ernest Hemingway
Thập niên 1920 là thời kì mà được mệnh danh là những năm tháng điên rồ, thời đại giông bão với những thay đổi lớn trong đời sống văn hóa xã hội của nhiều nước phương Tây. Thế chiến thứ nhất kết thúc cùng với sự phát triển thịnh vượng của kinh tế khiến cho các nước như Mỹ, Anh, Pháp, . . . đứng trước bước chuyển mình mạnh mẽ về tất cả các phương diện. Điều đó khiến cho một loạt những nhà văn, nghệ sỹ từ khắp các nơi đổ về Paris để tìm kiếm lối thoát cho sự nghiệp của mình. Những cuộc hội hè miên man, bất tận, những bữa tiệc buông thả, đầy hơi rượu mạnh và khói thuốc, những ngày tháng tràn đầy nhiệt huyết giữa nghệ thuật, âm nhạc, sách vở đã bắt đầu từ những năm đầu thế kỷ 20 đó. Cũng chính từ những cuộc hội hè miên man này Hemingway cùng những người bạn trong “ Thế hệ mất mát “ đã tạo nên một trang lịch sử huy hoàng của văn chương và nghệ thuật.
Vẫn là lối viết dung dị, đơn giản nhưng chân thật sắc nét Paris dưới ngòi bút của Hemingway hiện lên sống động đến mức chúng ta có thể ngửi thấy cả mùi vị mùa xuân trong trẻo lan tràn trong không khí, có thể cảm thấy cái lạnh của làn gió mùa đông thổi qua khung cửa sổ quán cà phê Amateur, có thể cảm nhận được mùi vị hấp dẫn của đủ loại bánh được bầy biện đẹp đẽ trên các khắp các con đường. . . Khung cảnh Paris khiến người ta xiêu lòng bởi những quán cà phê ấm cúng trong ánh đèn vàng rực rỡ, những vỉa hè vắng lặng đẫm mưa hay những cửa hàng sách cũ dọc bờ sông Seine. . . Không phải là một Paris phồn hoa, náo nhiệt mà nhiều khi chính những góc cạnh êm đềm, dịu ngọt ấy của thành phố khiến người ta phải thương nhớ mãi về Paris. Những câu chuyện nhỏ nhặt về cuộc sống hàng ngày, những khung cảnh bình yên, giản dị được Hemingway góp nhặt biến hóa thành một bức tranh tuyệt đẹp, nơi mà người đọc không chỉ được kể lại mà còn có thể chạm thấy, ngửi thấy và nhìn thấy một Paris thơ mộng, lãng mạng và dịu dàng đến chừng nào. Đắm chìm vào những dòng văn mượt mà ấy ta như được bước đi trong chính thành phố đậm nét hoa lệ ấy.
“ Đi suốt dọc dòng sống tôi không bao giờ thấy cô quạnh vì có người câu cá cùng với sinh hoạt sông nước, có những chiếc thuyền đẹp với đời sống trên boong, có những tàu kéo lai dắt sà lan, ống khói gập lại được để chui qua cầu, có những cây du khổng lồ trên bờ đá dòng sống, những cây tiêu huyền và cây dương đây đó. Ta có thể nhận ra mùa xuân đang đến từng ngày trên rất nhiều cây trong thành phố cho đến một đêm đầy gió ấm bất ngờ mang nó đến vào buổi sáng. Thỉnh thoảng có những cơn mưa lạnh nặng hạt đẩy lùi nó khiến mùa xuân như sẽ không bao giờ đến và ta đang mất một mùa trong đời. Đấy là khoảng thời gian duy nhất thật sự buồn ở Paris vì nó không tự nhiêu. Ta chỉ chuẩn bị tâm thế buồn cho mùa thu. Ta chết dần qua từng năm cùng với những chiếc lá rụng, phơi những cành trơ trọi tỏng gió và trong ánh sáng mùa đông lạnh giá. Nhưng luôn sẽ có mùa xuân để dòng sống chảy lại sau một mùa đông cứng. Thế nên, những cơn mưa lạnh cứ mãi trút xuống tàn sát mùa xuân chẳng khác nào một người phơi phới thanh xuân đột ngột qua đời.
Dẫu vậy, trong những ngày ấy rốt cuộc mùa xuân cũng đến, nhưng ta đã được một phen hoảng hốt vì ngỡ suýt nữa đã mất cả một mùa.”
Văn phong của Hemingway tuy giản dị nhưng lại ẩn chứa một vẻ đẹp khiến người đọc phải ngỡ ngàng. Không cần vay mượn đến những ngôn từ cầu kỳ hoa mỹ, Hemingway luôn hướng đến cho mình một lối văn ngắn gọn súc tích nhưng vẫn giàu tính biểu cảm như chính lý thuyết tảng băng trôi ông đã từng nhắc đến trong tác phẩm “ Ông già và biển cả “. Hãy cùng xem cách ông miêu tả về cái đẹp để cảm nhận sự tinh tế được ẩn giấu trong từng câu chữ: “ Một thiếu nữ bước vào đến ngồi một mình ở cái bàn bên cửa sổ. Nàng rất đẹp, khuôn mặt tươi mát như đồng xu bạc mới toanh, loại đồng xu tráng lớp phủ mịn màng nước mưa không đậu đến được, tóc nàng đen nhánh màu cánh quạ, cắt gọn gàng chéo ngang bên má.
Tôi ngắm nàng và nàng làm xáo trộn sự bình yên trong tôi khiến tôi vô cùng phấn khích. Tôi ước gì có thể đưa nàng vào truyện, hay đưa nàng vào bất cứ đâu, nhưng nàng đã có nơi có chốn để có thể ngồi ngắm được con đường lẫn lối vào và tôi biết nàng đang chờ ai đó. Nên tôi tiếp tục viết. “
Trong Hội hè miên man chúng ta không chỉ thấy một Paris quyến rũ mê hồn bởi cảnh vật mà còn bởi những con người trong thời đại ấy nữa. Xuyên suốt cuốn tiểu thuyết chúng ta được bắt gặp những nhân vật nổi tiếng như Gertrude Stein, Ezra Pound và Sylvia Beach, James Joyce, T.S. Eliot, Scott Fitzgerald. . . đã cùng góp phần tạo nên một Paris trứ danh, một kinh thành nghệ thuật, thời trang nổi tiếng. Paris những năm hai mươi ấy không chỉ còn là một nơi sống, mà là nơi tượng trưng cho một phong cách sống cuồng nhiệt, dìu dặt, sống động của những văn nhân, nghệ sĩ trong những bữa tiệc miên man, trong những cuộc trò chuyện về cuộc sống, về văn chương, nghệt thuật và cả âm nhạc. Có thể nói Paris đóng một vai trò vô cùng quan trọng trong sự nghiệp viết lách của Hemingway, khi tại đây ông đã gặp gỡ học hỏi được rất nhiều từ những người bạn tên tuổi của mình.
Ở Paris, Hemingway đã có khoảng thời gian hạnh phúc nhất, nơi tình yêu, đam mê tuổi trẻ được ươm mầm dung dưỡng thuần khiết mà không vướng bận bất cứ thứ gì. Ông và Hadley đã cùng nhau chia sẻ những tháng ngày khốn khó trong niềm hạnh phúc tuyệt diệu . Bởi ở Paris nếu bạn muốn ngày nào cũng có thể là một cuộc hội hè.
Cuối cùng nếu bạn đã từng mang trong mình một tình yêu đối với Paris thì bạn chắc chắn nên đọc Hội hè miên man để được chiêm ngưỡng một Paris của thời kỳ vàng son, đẹp tuyệt diệu trong từng hơi thở cuộc sống.
“ Không bao giờ có kết thúc với Paris và kỷ niệm của mỗi người, những ai từng sống trong thành phố này, không ai giống ai. Chúng ta luôn quay lại đó cho dù chúng ta có là ai, hay thành phố có đổi thay thế nào đi nữa, và dù có những khó khăn, hay thuận lợi, thành phố vẫn nằm trong tầm tay. Paris luôn xứng đáng với điều đó, và ta được nhận đầy đủ cho những gì ta dâng tặng nó. Nhưng Paris đây là của thuở ban đầu, khi chúng tôi còn rất nghèo và hạnh phúc. “
_Jaine_
Từ khoá tìm kiếm: hội hè liên miênhemingway

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét