Sau sự thành công của 3 tập thơ nhận được sự đón nhận nồng nhiệt của độc giả gồm: Đi Qua Thương Nhớ, Sinh Ra Để Cô Đơn và Từ Yêu Đến Thương, vào đầu tháng 12/2015, nhà thơ Nguyễn Phong Việt – người nổi tiếng với những vần thơ tựa những lời tự sự khẽ khàng – đã chính thức giới thiệu tập thơ thứ 4 của mình với tên gọi Sống Một Cuộc Đời Bình Thường.
Ảnh: Bá Ngọc
Điểm chung của tất cả những tập thơ của Nguyễn Phong Việt là ngay sau khi ra mắt đều trở thành best-seller, và Sống Một Cuộc Đời Bình Thường dĩ nhiên cũng không ngoại lệ khi quyển sách này từ khi chưa ra mắt cũng đã được rất nhiều độc giả đặt trước tại các nhà sách cũng như trên Tiki.vn. Trong thời buổi mà nhiều tác giả thường hay nói vui rằng “In thơ ra hầu như chỉ để tặng” thì có thể thấy được thơ Nguyễn Phong Việt có sức hút đến nhường nào. Tuy nhiên, sức hút trong thơ anh không phải từ những điều cao siêu, những câu chữ trau chuốt mà ẩn chứa trong những điều giản dị, chân thật mà anh bắt gặp trong cuộc sống hàng ngày:
“Chỉ cần đi cạnh nhau trên cùng một con đường thì dù có bao xa
trong lòng vẫn hoài tin rồi sẽ đến
chúng ta trở thành những đứa trẻ con suốt đời mong làm người lớn
không bao giờ chạy trốn
nếu đó là yêu thương…
trong lòng vẫn hoài tin rồi sẽ đến
chúng ta trở thành những đứa trẻ con suốt đời mong làm người lớn
không bao giờ chạy trốn
nếu đó là yêu thương…
Sống một cuộc đời bình thường
thì còn đâu những vết thương?”
thì còn đâu những vết thương?”
Tình yêu luôn là gia vị không thể thiếu trong các trang thơ của Nguyễn Phong Việt, dù anh viết về bất cứ điều gì, mọi cung bậc cảm xúc cũng dường như đều xuất phát từ tình yêu thương những điều nhỏ bé nhất, giản đơn nhất trong cuộc sống thường ngày. Và nhưng vần thơ trong Sống Một Cuộc Đời Bình Thường cũng không ngoại lệ:
"Ngồi chải tóc cho một người
và thấy cuộc đời mình bỗng chốc ngừng trôi…
và thấy cuộc đời mình bỗng chốc ngừng trôi…
Mình đã không nói gì lúc một sợi tóc vô tình rơi
cứ như những cơn đau đi qua bình thường hết mưa rồi nắng
để tâm làm chi chút nhỏ nhoi giữa hàng ngàn sợi tóc
ai cũng mong cuộc đời mình sẽ khác
lúc ngồi với một người nơi đây…"
cứ như những cơn đau đi qua bình thường hết mưa rồi nắng
để tâm làm chi chút nhỏ nhoi giữa hàng ngàn sợi tóc
ai cũng mong cuộc đời mình sẽ khác
lúc ngồi với một người nơi đây…"
Nguyễn Phong Việt ký tặng độc giả – Ảnh: Bá Ngọc
Với Phong Việt, ngay cả những đổ vỡ, chia ly hay nhưng đợi chờ ngút ngàn trong tình cảm cũng không bao giờ nhuốm màu hận thù hay đớn đau vật vã, mà khi ấy mỗi cảm xúc, mỗi câu từ vẫn cứ là yêu thương đến tận cùng:
“Có thể chờ đợi cả một cuộc đời hay chờ đợi đến bao lâu
làm sao nói được với yêu thương bất tận
giữa những đắng cay và hờn giận
người rốt cuộc cũng phải chọn
cho mình một lý do…
làm sao nói được với yêu thương bất tận
giữa những đắng cay và hờn giận
người rốt cuộc cũng phải chọn
cho mình một lý do…
Biển rộng sông dài, người có cần theo đuổi mãi một giấc mơ?”
Đọc thơ Nguyễn Phong Việt nói chung và tập thơ Sống Một Cuộc Đời Bình Thường nói riêng, chắc hẳn ai cũng từng có không ít lần giật mình vì những cảm xúc ấy sao giống mình đến thế, để rồi có lúc chúng ta quên mất rằng mình đang đọc thơ, mà chỉ là đang chăm chú lắng nghe những câu chuyện tình yêu, cuộc sống đang được thủ thỉ bằng những câu chữ có vần điệu.
"Bây giờ là tháng 12
chúng ta đang ở đâu trên những dặm đường dài?
chúng ta đang ở đâu trên những dặm đường dài?
Một năm của buồn vui cuối cùng cũng đến lúc phải buông tay
như những cơn gió mùa đông về đúng hẹn
đã từng nghĩ mình có thể chết đi nhưng cuộc đời bận rộn
biết bao lần tin rằng sẽ chạy trốn
mà vẫn cứ thức dậy với bình minh…"
như những cơn gió mùa đông về đúng hẹn
đã từng nghĩ mình có thể chết đi nhưng cuộc đời bận rộn
biết bao lần tin rằng sẽ chạy trốn
mà vẫn cứ thức dậy với bình minh…"
Đọc Sống Một Cuộc Đời Bình Thường để biết trân quý hơn những điều tưởng chừng như rất giản đơn nhưng đôi khi chỉ cần đôi lần hờ hững là có thể vuột khỏi tầm tay bất cứ lúc nào, để rồi bất chợt mỉm cười vì biết rằng mình, cũng như hàng triệu con người ngoài kia, dù như thế nào đi nữa, vẫn có một ước mơ lớn lao là được “Sống một cuộc đời bình thường” và có một ai đó bên cạnh để yêu thương.
“Rồi mình sẽ ngồi xuống bên chén đũa này
để bắt đầu lựa chọn buồn vui trên những ngón tay
để bắt đầu lựa chọn buồn vui trên những ngón tay
Cứ bình thường thôi mình xới cơm và ăn như vẫn từng ăn bao ngày
nhưng trong lòng biết rằng cần chậm rãi
những nỗi niềm giản đơn sẽ có thời gian để đơm hoa kết trái
mình cười nói
mình vui…”
nhưng trong lòng biết rằng cần chậm rãi
những nỗi niềm giản đơn sẽ có thời gian để đơm hoa kết trái
mình cười nói
mình vui…”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét