Thứ Hai, 29 tháng 8, 2016

Vừa nhắm mắt, vừa mở cửa sổ – Một thuở bé thơ ngộ nghĩnh - 1


Thế giới có khác gì đêm trăng ấy không
Ai mang chiếc lá vẽ một vòng
Trời cao trăng sáng trên tay trẻ
Rộn ràng hoa nở… hoá hư không…
Đó là cảm giác của tôi sau khi nhấm nháp một mạch 185 trang viết Vừa nhắm mắt, vừa mở cửa sổ của Nguyễn Ngọc Thuần – Một cây bút vốn đã quen thuộc với văn đàn Việt Nam khi có được những tác phẩm được dịch ra các ngôn ngữ khác để giao lưu khắp thế giới.
Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ
Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ
Không thể nào tưởng tượng nổi Nguyễn Ngọc Thuần đã làm như thế nào khi hoàn toàn hoá thân thành con trẻ, đuổi bắt rộn ràng trong thế giới tuổi thơ vừa nhỏ bé vừa bao la ấy, khiến độc giả bồi hồi trong từng câu chuyện. Đến khi khép lại trang sách cuối cùng rồi mà vẫn mãi hoài ngỡ ngàng tiếc nuối: thời gian, thực sự trôi nhanh đến thế sao?
Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ là một câu chuyện dài được xâu chuỗi từ những mẫu chuyện nhỏ về một cậu bé 10 tuổi nghịch ngợm mà vẫn rất đáng yêu. Rõ ràng là câu chuyện về một đứa trẻ con, văn phong trẻ con, dành cho trẻ con đọc, mà người lớn cứ bị cuốn hút hoài, mãi không rời được, đến khi kết thúc rồi thì lại tự mình ngồi ngẩn ngơ. Ồ, sao mọi thứ có thể nhẹ nhàng và trong vắt như thế?
Rõ ràng chỉ là những câu chuyện đời thường của một cậu nhóc tinh nghịch, vậy mà không hiểu sao Nguyễn Ngọc Thuần có thể thổi hồn vào nó đủ thứ tình yêu, đủ mọi cung bậc cảm xúc, và quan trọng hơn, là những bài học được đúc kết rất tự nhiên.
Tôi cứ nhớ mãi câu chuyện về cái lần cậu bé Dũng (nhân vật chính) lần đầu nhận ra sự thiệt thòi của một người không còn lành lặn. Đó là chú Hùng hàng xóm chỉ với 9 ngón tay, hay ông Tư trong làng chỉ còn lại mỗi thân mình bởi chiến tranh. Và tình yêu của một chú nhóc 10 tuổi sẽ đơn giản nhưng vô cùng bao la thế này:
“Tôi xoè mười ngón tay ra. Ông khen:
  • Ôi! Chúng thật dễ thương. Ông ước gì được một ngón.
Tôi nói:
  • Con sẽ cho ông ngón út. Con kể bí mật này cho ông nhé, trong mười ngón tay, con thương nhất là ngón út. Nó là ngón thiệt thòi nhất, bé tí. Nó yếu nữa. Ông thấy không, nó nhúc nhích rất chậm, vậy mà lâu lâu con còn cắn nó một cái. Nhưng mà thôi, con sẽ cho ông mười ngón.
  • Làm sao ông lấy được?
  • Dễ lắm. Thỉnh thoảng con sẽ chạy sang đây. Ông chỉ việc kêu lên” bàn tay ơi lấy cho tui cái bánh”. Thế là bàn tay sẽ chạy đến lấy cho ông ngay.
Ông cười khà khà:
  • Ôi hay quá! Thật là hấp dẫn, vậy mà ông không nghĩ ra được. Để ông thử nhé! – Ông hắng giọng rồi sôi nổi nói – Bàn tay ơi!
  • Ơi! Có tui đây! – Tôi nói to – Tui là bàn tay đây! Bàn tay xin tuân lệnh hoàng thượng!”
(Trích Thương Nhớ Ngón Tay)
Và người ta không chỉ đơn thuần nhận ra những bài học về tình yêu, mà còn là tình thương vô hạn định, giữa ba mẹ với con, giữa bạn bè với nhau, và đôi khi là giữa mình với những người khách lạ vô tình lạc bước vào khu vườn chúng ta. Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ còn là một ẩn ý sâu xa về một cách sống đơn giản và tinh tế. Có đôi khi, chỉ cần bạn nhắm mắt lại và để tâm hồn mình rộng mở, bạn vẫn sẽ nhìn thấu rõ ràng khắp thế gian, thậm chí, còn hơn ngay cả khi bạn mở mắt. Và nhân vật chính của chúng ta đã làm được như thế. Cậu bé có thể nhắm mắt mà vẫn bước đi trong vườn không chút va vấp nào, vẫn có thể chỉ cần sờ mà đoán được tên các loài hoa, và chỉ cần nghe âm thanh là có thể đoán định được phương hướng. Đó không chỉ đơn giản là tài năng về một đôi mắt thần, đó còn là sự tượng trưng cho một trái tim mở – một khối óc bao la, sẵn sàng tiếp thu và chứa đựng thế giới, để lấy cái bao dung đối đáp lại vận đời. Ừ thì vốn dĩ một cậu nhóc mười tuổi hổng thể nào suy nghĩ được sâu xa đến thế, nhưng mà rõ ràng dưới bàn tay khắc hoạ của Nguyễn Ngọc Thuần, cậu còn làm được nhiều điều kỳ diệu hơn cả người lớn chúng ta.
462293ff5c560d961344f4d7e9a95a8f
“Tôi vẫn còn nhớ mẹ thường hay nói với tôi, khi một ai đó buồn, họ cần rất nhiều người để chia sẻ. Nỗi buồn chỉ vơi đi bằng tình thương chứ không có một phương thuốc nào hết. Khi chia sẻ một nỗi buồn, chúng ta sẽ không buồn hơn, nhưng người khác lại vui hơn. Và đừng bao giờ quay lưng lại với một con người như vậy. Họ cần những khuôn mặt hơn là những viên thuốc. Họ cần những bàn tay, những tô cháo, những quả ổi hái để đầu giường. Họ cần mỗi buổi tối ghé lại ngồi với họ trong im lặng. Họ cần chúng ta dẫn họ lên đồi cuốc một mảnh vườn, và thỉnh thoảng hỏi họ có thích ăn bắp rang không…”
(Trích Ngày Bí Mật)

Đã bao lâu rồi chúng ta không thực sự chia sẻ với nhau? Tất cả đều chỉ vùi đâu vào vi tính, vàosmartphone, hẹn hò nhau trên facebook mà quên mất chúng ta còn có thể làm được nhiều hơn thế. Những nỗi buồn, đâu thể vơi đi chỉ vài câu hỏi thăm bâng quơ, mà còn cần những cuộc ghé thăm thực sự. Những người bạn, đâu phải chỉ là lúc hẹn hò tụ tập cho vui, mà còn là những khi thấy mình gục ngã chợt thấy mình vẫn còn một người đứng lại quan tâm. Đã bao lâu rồi chúng ta lớn, và đã lỡ lãng quên mình như thế? Thôi thì, ngồi lại đây, hít một hơi dài, và bắt đầu cuộc hành trình Vừa nhắm mắt, vừa mở cửa sổ bạn nhé…
Bạn có thể tham khảo thông tin về những cuốn sách khác của Tiki tại đây.
Một số tác phẩm tiêu biểu

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét